Tổng hợp những bài thơ về Phú Quốc

PHÚ QUỐC TÔI YÊU 

(Dương Tuấn) 

Phú Quốc quê mình đẹp lắm ai ơi

Hòn đảo ngọc trong mênh mông vịnh biển

Gió hát miên man một chút gì xao xuyến

Thắm trong lòng người vị mằn mặn mến thương.

 

Phú Quốc quê mình không rực rỡ sắc hương

Không địa ốc cao, không đèn đường tỏa sáng

Thềm đá nhấp nhô cùng tôi bầu bạn

Đất đỏ theo tôi bao năm tháng đi về.

 

Tôi yêu quê mình, yêu lắm Phú Quốc ơi!

Yêu tiếng mẹ ru những trưa hè nắng lửa

Yêu khói lam chiều nhẹ nhàng qua song cửa

Yêu dòng nước lành như dòng sữa quê hương.

Yêu hoa học trò thắm thiết tuổi yêu đương

Yêu lá cỏ đọng ngàn sương lấp lánh

Nằm nghe biển trút làn hơi thở mặn

Thấm vào lòng người – biển đảo quê tôi.

 

Ở nơi này chỉ có vậy mà thôi

Chỉ có biển đơn côi – rừng cãy xanh thẳm

Nhưng ở trong lòng tôi – những gì thiêng liêng lắm

Tôi yêu quê mình… yêu mãi… Phú Quốc ơi!

Phú Quốc quê tôi đẹp tuyệt vời

Mời ai lạc bước dạo sang chơi

Ngọt nước dừa xanh trên bãi trắng

Mặn chất quê hương, mặn tình người.

EM MAU VỀ 

(Dương Tuấn)

Em có về Phú Quốc với anh không ?

Quê hương đó ngọt như dòng sữa mẹ

Mùa mưa nắng tắm mát đời thơ trẻ

Sống khơi xa thỏ thẻ những đêm sầu.

 

Em mau về quê hương đợi đã lâu

Trên gành đá sóng bạc đầu thương nhớ

Mãi xe cát anh Dã trang tìm vợ

Suối non ngàn bến lở đợi bờ thương.

 

Em mau về hoa đã ngạt ngào hương

Chim phương Bắc trên đường tìm bến đỗ

Rực sắc tím say lòng sim mua trổ

Tiếng chim rừng nói hộ những chờ trông.

Em mau về để anh nhớ anh mong

Cơn gió Bấc lạnh lòng trai biển đảo

Đến đây nhé bằng tình yêu huyền ảo

Mang nồng nàn, thơm thảo rót vào anh.

 

Em mau về dạo bước chốn biển xanh

Chị Hằng múa giữa đêm thanh lả lướt

Ánh vàng trải ngàn hoa trên sóng nước

Ngất ngây hồn mộng ước thưở yêu xa.

 

Em xem kìa cau đã trắng buồng hoa

Trầu khoe sắc đậm đà xanh ngan ngát

Tiếng gió biển du dương hòa khúc nhạc

Thay lòng anh khao khát đón em về.

 

Em mau về nồng mãi khúc si mê

Bao ngang trái bỏ bên lề cuộc sống

Hãy cho anh hương yêu và khát vọng

Quê hữu tình mãi đợi bóng nàng dâu.

PHÚ QUỐC

(Đức Trung) 

Phú Quốc hôm nay thật tuyệt vời

Nắng vàng rực rỡ trải muôn nơi

Sóng biển hiền hòa ôm bờ cát

Một màu cây cối mướt xanh tươi.

 

Phú Quốc diệu hiền mến yêu ơi!

Có người con gái nhớ thương tôi

Xa xăm cách trở ngàn vạn dặm

Vẫn thấy trong tim dạ bồi hồi.

 

Phú Quốc – nơi này những năm xưa

Bao hồn liệt sỹ đã tiễn đưa !

Kẻ thù độc ác không còn nữa

Đảo Ngọc hôm nay đẹp bốn mùa.

 

Tôi nhớ vô cùng Phú Quốc ơi!

Nỗi niềm xao xuyến cả hồn tôi

Gửi người con gái thương yêu ấy

Tôi tặng cho em cả biển trời..!

VỀ VỚI BIỂN

(Hải Oanh)

Biển Phú Quốc trong một buổi hoàng hôn

Những tia nắng còn vấn vương biển cả

Rắc bạc vệt dài sóng sánh bản tình ca

Thật ngọt ngào mặn mà tình nắng – biển

Tàu dập dềnh nhẹ lướt vui về bến

Sóng nô đùa tung bọt đến thuyền ta

Tóc bay bay thơm thơm mùi biển cả

Họa tiếng lòng ta với biển mơ.

Nơi nắng chiều cùng sóng gửi vầng thơ

Có tình ta say mơ tình nắng biển

Dầu cuộc đời có tóc sương đã điểm

Vẫn dạt dào say đắm lắm … biển ơi!

PHÚ QUỐC THÂN YÊU

(Nguyễn Quang Tuyến)

Lần đầu về Phú Quốc thân yêu

Mảnh đất vườn tiêu trổ lưng đồi

Rừng sim chín mọng tươi đắm thắm

Ngọc trai lóng lánh ánh trăng trôi

Hòn đảo lung linh trước biển khơi

Lặng lẽ hiên ngang giữa đất trời

Vươn mình như đà đang lướt sóng

Đảo ngọc long lanh thật rạng ngời!

PHÚ QUỐC ĐIỂM HIỆN

(Hảo Trần

Phú Quốc ơi chúng tôi đến nơi đây

Đảo xanh tươi giữa đất trời biển cả

Những cánh sóng vỗ bờ tung trắng xóa

Bãi cát vàng rợp bóng rặng dừa xanh

 

Đất thì thầm kể câu chuyện chiến tranh

Nhắn mai sau mãi khắc ghi lịch sử

Nơi đau thương giam cầm bao chiến sỹ

Những đòn roi tra tấn của quân thù

Vẫn còn đây nhân chứng chiến tranh xưa

Biết bao người đã hy sinh anh dũng

Vì tổ quốc cho ngày mai tươi sáng

Cho đảo quê hương trở lại yên bình

 

Phú Quốc bây giờ đang phát triển rất nhanh

Đến đảo ngọc nơi thiên đường đáng sống

Cánh rừng già đang cựa mình sôi động

Việt Nam ơi đất nước đẹp vô cùng

 

Tạm biệt Phú Quốc nỗi nhớ rưng rưng… !

EM VỀ VỚI BIỂN QUÊ ANH 

(Sưu tầm)

Em có thấy hoàng hôn ôm mặt biển

Nhạn ung trời vờn chao liệng bên nhau

Nước xanh xanh nghe tiếng gió rì rào

Suối nối sóng lao xao ôm bờ cát.

Em có nghe biển du dương khác nhạc

Quyện hương rừng ngào ngạt đến mê say

Nắng thơ màng hôn mái tóc em bay

Anh ôm nhẹ dáng trang đài tha thướt.

Nhìn đi em xa xa trên mặt nước

Những con thuyền xuôi ngược tít mù khơi

Kiếp ngư dân làm bạn với biển, trời

Quê hương đó nuôi đời anh tươi thắm.

 

Em yêu không Phú Quốc mình đẹp lắm

Bờ cát dài… thăm thẳm rặng dừa xanh

Cá tung tăng… chim ríu rít trên cành

Bao cảnh đẹp… như tranh… trong mắt biếc.

Anh thủ thỉ gọi “mình ơi” tha thiết

Sau bao ngày da diết dệt mộng mơ

Đất yên bình đón lấy bước nàng thơ

Chàng thi sĩ thẫn thờ say dáng ngọc.

Dấu yêu à ! Tựa vai anh mà khóc

Giọt vui mừng… giọt ngọc của khát khao

Biển lặng yên sao lòng dậy cồn cào

Dấu yêu hỡi! Mình hôn nhau em nhé.

PHÚ QUỐC

(Vũ Duy Chu)

Đảo như chú rùa xanh

Giữa muôn trùng sóng vỗ

Bơi hoài không tới bờ

Phía đất liền thương nhớ

Những hàng dừa bạt gió

Đảo phù sa bãi bồi

Mắt lưới trên thảm cỏ

Ngong ngóng giờ ra khơi

Suốt bốn mùa réo sôi

Biển cồn cào sinh nở

Tôm cá về đất liền

Đảo nghĩa tình rộng mở

Bếp chiều thơm khói tỏa

Cảng An Thới thuyền về

Những ngọn đèn gọi cá

Như giọt sao xa mờ

Đảo – Chàng trai xa nhà

Giữ bình yên biển cả

Mai em về phố xá

Nhớ thương hoài, đảo ơi!